« Tháng một 2017 »
Th 2 Th 3 Th 4 Th 5 Th 6 Th 7 Chủ nhật
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          

Làm Dâu Ngoan Thật Khó

Thứ hai, 25 Tháng 5 2015 15:47

Hơn 12 năm làm dâu, tôi cũng gặp bao chuyện buồn hoặc cười ra nước mắt. Dù vợ chồng ở riêng mà tôi không thể kể hết ở đây. Tôi chỉ tiếp lời bạn Hằng để kể chuyện của tôi, chuyện mẹ chồng đi viện.

 

Mẹ chồng tôi bị tim bẩm sinh từ lâu và bà sinh được ba người con trai. Chồng tôi là con trai thứ hai. Trong ba người con đó thì chỉ có vợ chồng tôi là có điều kiện nhất. Còn vợ chồng chú út rất khó khăn nhưng cũng còn tự xoay xỏa được. Riêng vợ chồng bác cả thì đến bây giờ ông bà vẫn phải nuôi cả hai vợ chồng và hai đứa con.

lam dau ngoan that kho, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Đáp trả lại bao công sức và tiền bạc là câu nói "chúng mày lo mổ cho tao để hành tao đến chết à?"

Cách đây 5 năm, mẹ chồng tôi đi viện và được bác sỹ điều trị chỉ định mổ tim theo công nghệ mới. Trước khi tiến hành phẫu thuật, gần một tuần tôi và chú út đưa mẹ chồng đi làm toàn bộ các xét nghiệm ở khắp các địa chỉ phòng ban nhằm hoàn tất hồ sơ bệnh án.

Thời gian này chồng tôi chỉ gặp và trao đổi với bác sỹ qua điện thoại chứ không một lần vào viện vì anh quá bận. Sau bao công vất vả thì cuối cùng mẹ chồng tôi cũng nhập viện và được hẹn ngày mổ.

Vì nhà tôi cách bệnh viện gần chục km nên sáng hôm bà mổ, trước khi vào bệnh viện, tôi ra chợ mua nửa cân giò chả và 8 cái bánh mỳ để cả nhà ăn trưa. Cẩn thận hơn tôi mua thêm 5 hộp mỳ cốc. Cả buổi sáng, tôi và chú út chạy khắp bệnh viện để hoàn tất các thủ tục cần thiết. Bạn nào có người nhà nằm viện thì sẽ hiểu rõ hơn việc này.

Vậy mà đến gần trưa, mẹ chồng tôi vẫn chưa được mổ trong khi người nhà của bà ở quê lại ra viện rất đông. Tôi bảo cô em làm bánh mỳ cho mọi người ăn nhưng vẫn không đủ. Đến 12 giờ, chồng tôi mới đến bệnh viện, trên miệng còn ngậm tăm vì vừa ăn cơm xong (Cơ quan chồng tôi gần đó).

Nhìn thấy chồng, tôi mừng quá nên không chờ ở cửa phòng mổ cùng mọi người nữa mà chạy về phòng bệnh của mẹ chồng. Bà đang nghỉ ở đó để đổ nước sôi vào hộp mỳ mang theo từ sáng.

Không hiểu người nhà mẹ chồng nói với chồng tôi những gì mà tôi vừa cầm cốc mỳ lên chưa kịp cho vào miệng thì chồng tôi đứng ở cửa phòng quát vợ rất to: "Cô làm gì từ sáng mà không làm việc với bác sỹ để mẹ đến giờ vẫn chưa được mổ?".

Tôi lặng người, bỏ cốc mỳ chưa kịp ăn và cùng chồng đi gặp một số bác sỹ quen để nhờ vả tiếp. Sáng hôm sau, sau nhiều cố gắng, mẹ chồng tôi đã được mổ và ca mổ thành công. Toàn bộ chi phí của ca mổ đó là 50 triệu đồng, vợ chồng tôi vay mượn thu xếp đóng góp được 40 triệu đồng.

Vài tháng sau và cũng vài lần ra vào viện kiểm tra lại sức khỏe, mẹ chồng tôi dần ổn định. Một hôm, bỗng dưng bà gọi điện bảo vợ chồng tôi là sắt đang rẻ, mua đi để chuẩn bị xây nhà (chúng tôi đang định năm sau xây nhà mà).

Tôi trả lời là hiện tại chúng tôi chưa có tiền để mua sắt. Bà hỏi luôn là tiền bán ô tô tôi để đâu lấy về mà mua. Tôi không biết bà hỏi thật hay đùa vì liệu còn tiền bán ô tô thì tôi đâu phải đi vay tiền cho mẹ chồng đi mổ chứ.

Nhờ trời, thanh toán xong hết nợ nần, lại trúng chứng khoán nên năm sau vợ chồng tôi xây được nhà thật. Nhà sắp hoàn thành nhà thì bố đẻ tôi lâm trọng bệnh và sau 6 tháng thì ông mất.

Trong thời gian ông ngoại ốm, một lần tôi bận đi đón bác sỹ về nhà thăm bệnh cho bố nên tôi có nhờ chồng đón con của chúng tôi. Nhưng chồng tôi trả lời là đang bận không về được (anh bận đưa một cô bạn gái đang cãi nhau với chồng đi lễ và đi xem bói ở gần quê chồng tôi).

Ngay sau đó mấy hôm, tôi đi taxi về quê chồng và trực tiếp nói chuyện với bố mẹ chồng về việc này. Ông bà cũng gọi điện cho chồng tôi để xác nhận sự thật.

lam dau ngoan that kho, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Chả hiểu hai mẹ con nói chuyện thế nào mà bà gọi điện cho tôi nói rằng "Chúng mày lo mổ cho tao để hành tao đến chết à?".

Bố tôi qua đời khiến tôi đau đớn cả tinh thần lẫn thể xác. Sau đám tang ông hai tuần, tôi đau bụng quằn quại đến mức phải nhờ đồng nghiệp đưa đến bệnh viện kiểm tra. Từ bố mẹ chồng đến chồng tôi không một lời hỏi thăm. Vì thế, tôi có ý trách nhưng chỉ nói với chồng.

Chả hiểu hai mẹ con nói chuyện với nhau thế nào mà bà gọi điện cho tôi nói rằng "Chúng mày lo mổ cho tao để hành tao đến chết à?". Tôi thật sự không hiểu bà nói gì trong khi bà biết rõ con trai bà lúc bố vợ ốm liệt giường còn đưa gái đi trong khi tôi thì... Tôi cũng muốn là nàng dâu ngoan, nhưng đáp trả lại bao công sức và tiền bạc của tôi là câu nói đó.

Từ việc này nên tôi trở nên cảnh giác đối với mọi việc có liên quan đến nhà chồng và cả chồng tôi. Và kinh nghiệm này đã giúp tôi một lần thoát khỏi nguy hiểm mà tôi có thể sẽ lên kể với các bạn vào một dịp khác. Không biết là may mắn hay bất hạnh mà đến bây giờ vợ chồng tôi vẫn sống với nhau.

Theo cuoihoivietnam

Đọc 1098 thời gian